LỜI HỨA

Wait
  • Begin_button
  • Prev_button
  • Play_button
  • Stop_button
  • Next_button
  • End_button
  • 0 / 0
  • Loading_status
Nhấn vào đây để tải về
Báo tài liệu có sai sót
Nhắn tin cho tác giả
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Phan Nữ La Giang
Ngày gửi: 14h:16' 03-10-2009
Dung lượng: 37.5 KB
Số lượt tải: 10
Số lượt thích: 0 người
Lời hứa (Tặng các đoàn viên Công đoàn trẻ)
                     Lời hứa 
(Tặng các đoàn viên Công đoàn trẻ)
* * * * * * * * * * * 
  Ra trường, Long được phân công về một trường vùng bán sơn địa, xa thành phố. Đây là một vùng đất khô cằn sỏi đá, cuộc sống của người dân còn nhiều lam lũ, vất vả. Long nhớ mãi hôm về đây nhận công tác. Đạp xe từ tờ mờ sáng đến tận lúc trời đứng bóng vẫn chưa tìm thấy trường. Cuối cùng, anh gặp được một bác cao tuổi công tác ở phòng nông nghiệp huyện. Bác nhiệt tình dẫn đường cho Long. Trời nắng chang chang, Long gò lưng đạp xe, mồ hôi nhễ nhại, từ xa, hiện lên hai dãy nhà ngói lụp xụp, Long đoán đó là khu chăn nuôi của huyện. Không ngờ lúc tới nơi, bác chỉ vào đó rồi nói : “Trường đó!” rồi bỏ đi.  Sững sờ vì mệt và thất vọng, Long vuốt mồ hôi, dắt xe qua cổng, đứng lớ ngớ vên ruộng vì trường và ruộng liền nhau. Một thanh niên đầu húi cao đang bắt cua ven ruộng ngẩng lên : - Bác hỏi ai ?- Hiệu trưởng!  Long buông thõng. Lập tức anh chàng bắt cua bỏ giỏ xuống, vuốt hai ống quần, xoa tay vào bụng rồi vuốt mặt, vuốt tóc, giằng lấy xe của anh :“Bác theo em!” rồi cun cút dắt xe vào sân trường. Ra đó là anh bảo vệ trường ! Long thấy cay cay, chán chường. Là một sinh viên giỏi, yêu nghề, tốt nghiệp loại giỏi, Long những mong mình sẽ có một điều kiện tốt, được ở lại thành phố để phấn đấu và trở thành người thầy giỏi, được học sinh quý mến. Anh không ngờ trường lại thế này. Hôm nhận lớp được mấy ngày, anh Tứ - Thư kí Công đoàn cùng Tổ Văn của anh gọi sang :- Uống nước Long ơi ! Sang gặp tổ trưởng luôn thể. Chú mày chưa biết mặt tổ trưởng đâu nhé!  Long ăn mặc chỉnh tề, chững chạc vào nhà anh Tứ. Một người ngót năm mươi, tóc đen, mắt sáng, nước da tái đang bó gối trên ghế hút thuốc lào. Anh nhìn Long qua khói thuốc lá rồi hỏi: “Trường nào ra?”- Dạ, em ở trường một – Long sững sờ.- Được đấy, dạy đi! - Tổ trưởng nói.  Vậy là giờ đầu trong nghề, Long đơn thương độc mã xoay xở. Rồi cũng xong. Được cái Long học giỏi, lợi khẩu, vừa ra trường, kiến thức còn tươi nguyên lại say mê với nghề nên chả mấy chốc đã khiến cho học sinh ở cái vùng bán sơn địa này sung sướng vì có một thầy giáo nhiệt tình, năng nổ. Lũ học trò cũng khiến Long thay đổi rất nhiều. Từ chỗ buồn chán nhưng thấy hết sự thiệt thòi và vất vả của học sinh nông thôn, Long trút hết tình cảm vào bài giảng, vào sự chăm chút cho học trò. Biết bao lần Long xót xa vì từ trên bục giảng những ngày mưa rét, anh chứng kiến học trò mình quần xắn móng lợn, lội bùn, ẩm ướt tái tê, môi tím ngắt lập cập bước vào lớp. Long tự nhủ: ta sẽ gắn bó với mái trường này, sẽ chăm lo cho chúng...Cứ thế, Long kiên trì chỉ bảo từng nét chữ, từng ngôn từ, từng bài văn ...cho học trò. Lũ trẻ ngày càng gắn bó với Long. Những ngày nông nhàn, hết giờ học chúng nghe Long kể chuyện, bình thơ, hát...và còn giúp Long dọn dẹp nhà cửa, cơm nước. Hôm nào hứng chí, Long còn rủ chúng bắt cua ở ruộng trường rồi thầy trò đãi nhau bữa cơm canh cua với mấy quả cà mà một đứa học trò vắt chân lên cổ chạy về mang từ nhà sang...Long nhớ mãi hôm anh được nhà trường chia cho một sào ruộng để cải thiện. Anh nhận với mong muốn tìm hiểu thêm về cuộc sống nông thôn. Nhưng khi bắt tay vào làm thì cứ loay hoay mà chả biết làm gì. Biết chuyện, cả lớp ầm ĩ kéo đến. Chúng cắt đặt công việc mới gọn gàng làm sao. Những đứa trẻ trước đó còn hết sức lúng túng trước một câu thơ của Nguyễn Trãi, một triết lý nhân sinh của Không Lộ thiền sư nay bỗng trở thành “kĩ sư nông nghiệp” xuất sắc. Chúng hướng dẫn cho Long cách cấy lúa, khi nào thì tát nước, lúc nào thì bón đạm...Thật là thú vị! Ngày tháng qua đi, Long và học trò đã thực sự chan hoà gắn bó. Lũ học trò trở thành nguồn sống, tình yêu của anh và ngược lại, anh là, niềm tự hào của lũ trẻ. Long sung sướng và yêu đời. Tưởng như anh sẽ gắn bó mãi với mái trường này với lớp 10A thân thương này.  Thế nhưng... một trường chuyên ở thành phố ra đời. Những giáo viên vốn ở nội thành xôn xao bởi lẽ trường này thường
 
Gửi ý kiến